Ông cụ Ngô vừa xuống dưới lầu đã bị ông nội Hoắc khóa một câu khiến cho ông ta không khỏi cau mày, trên khuôn mặt già nua và nghiêm nghị hiện lên một tia khó hiểu nhưng rất nhanh đã biến mất.
“Ông Hoắc đây nói vậy là có ý gì?” Ông cụ Ngô cũng hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống đối diện ông nội Hoắc, nhìn về phía ông nội: “Sáng sớm tinh mơ ông xông vào nhà họ Ngô, còn hỏi tôi mấy câu hỏi kỳ lạ, làm tôi ngạc nhiên muốn hỏi xem tôi đã đụng chạm gì tới nhà họ Hoắc khiến cho các người phải huy động cả gia đình dòng họ đến đây như vậy”.
Ông ta nhìn về phía cửa một chút, hỏi: “Hoắc Tùng Quân đâu rồi? Nhà các người chỉ thiếu mỗi nó là chưa thấy đâu nhỉ?”.
Ông nội Hoắc vừa nghe xong câu này, trong mắt tràn đầy sự tức giận: “Ông còn có mặt mũi để nhắc tới Tùng Quân nhà chúng tôi à? Đây còn không phải là chuyện tốt do cháu trai của ông gây ra à? Rốt cuộc là ông dạy dỗ kiểu gì mà có thể dạy ra được một thằng cháu trai lòng dạ độc ác như vậy cơ chứ? Nó dám cho người đánh lén Tùng Quân nhà chúng tôi ở ngay giữa đường, muốn ép thằng bé vào chỗ chết, nếu như không phải chúng ta phải đông người đi tìm Tùng Quân thì nói không chừng cháu trai đáng thương của tôi sẽ chết ở trong tay cháu trai của ông!”
“Ông nói bậy, Thành Nam nhà chúng tôi từ nhỏ hiền lành, tính cách vô cùng tốt, nghe lời hiểu chuyện, làm sao có thể làm ra loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243954/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.