Bạch Hoài An lo lắng rằng vết thương của Hoắc Tùng Quần xử lý không kịp thời sẽ rất dễ bị nhiễm trùng và bị sốt cao.
Bác sĩ cũng lo lắng như vậy nên mới yêu cầu bọn họ phải nằm viện để quan sát thêm.
Chính vì sợ như vậy nên Bạch Hoài An không dám ngủ, cho dù cô đang rất buồn ngủ, mí mắt sắp díp lại cả rồi nhưng vẫn cố thức, cho dù có ngủ cũng ngủ không sâu, vẫn luôn chú ý đến mọi thứ xung quanh.
Vào lúc nửa đêm, Bạch Hoài An nghe thấy tiếng hít thở của người ở giường bên cạnh càng ngày càng nặng nề, cô uể oải từ từ mở mắt. Ở dưới ánh đèn hiu hắt, cô nhìn thấy Hoắc Tùng Quân cuộn cả người vào trong chăn, sắc mặt ửng hồng, toàn thân không ngừng run rẩy.
Cả khuôn mặt đều bị bao phủ bởi màu ửng hồng, nhưng đôi môi lại trắng bệch, nhợt nhàn, nhìn thoáng qua có sự tương phản vô cùng lớn.
Bạch Hoài An lật đật trượt xuống giường bệnh, cơn buồn ngủ cũng biến mất hoàn toàn, bàn chân trần tiến lên, cô lấy tay sờ vào trán của Hoắc Tùng Quân, quả nhiên những gì mà cô lo sợ đều đã trở thành sự thật.
Hoắc Tùng Quân bị sốt rồi!
Cô vội vàng gọi người đến rồi dùng khăn ướt lau mặt cho anh trong lúc chờ bác sĩ và y tá tới.
Hoắc Tùng Quân mở mắt đầy mê man, bởi vì anh đang lên cơn sốt nên anh cảm nhận được nhiệt độ của mí mắt, vừa định mở miệng để nói gì đó thì phát hiện nói không ra tiếng: “Hoài An?”
“Xuyt, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243953/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.