Hoắc Tùng Quân nhìn bọn họ nói chuyện, khóe môi không ngừng nở nụ cười.
Bạch Hoài An có chút khó xử, nhỏ giọng nhắc nhở, “Chuyện này… Bác gái, lúc chiếc xe rơi xuống, Tùng Quân đã bảo vệ tối, vì thể nên tôi không có bị thương nặng. Anh ấy, vết thương của anh ấy cũng vì thế mà có”
Cô nhất định phải nói rõ ràng chuyện này ra.
Sau này mẹ Hoắc sẽ có thể biết được chuyện này, nếu như đến lúc đó biết được chuyện vì cô mà Hoắc Tùng Quân mới bị thương nặng như vậy, mẹ Hoắc nhất định sẽ trừng mắt mà lạnh lùng nhìn cô, cô nhất định sẽ không chịu nổi.
Cô vừa dứt lời, mẹ Hoắc buồn bực mà nhìn cô: “Chuyện này tôi đã biết rồi”
Với tính cách của Hoắc Tùng Quân, anh đối với Bạch Hoài An lại có tình cảm như vậy, làm sao lại có thể không che chở cô chứ, dùng đầu ngón chân cũng có thể nhận ra được.
Tùng Quân là một người đàn ông, nó bảo vệ cô là đúng. Thế nhưng hai người đều không xảy ra chuyện gì đã là chuyện tốt rồi, kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này là Ngô Thành Nam, cùng An Bích Lạc, một lũ.”
Mẹ Hoắc vốn chuẩn bị nổi giận mà mắng chửi người, lại nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của Bạch Hoài An, ngay lập tức không nói nên lời, gắng gượng quẹo cua, chửi “lũ khốn nạn”
Bạch Hoài An cong mắt, gục đầu nhìn xuống, khóe môi chậm rãi cong lên.
Mẹ Hoắc che dấu không tốt, bà ấy còn ngoài ý muốn mà thể hiện điều này ra cho mọi người thấy.
Thảo nào năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243952/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.