Nghe những lời này của ông nội Hoắc khiến cho ông cụ Ngô càng ngày càng xấu hổ.
“Con bé nhà họ An kia, đúng là rất mưu mô, nhân phẩm cũng tồi tệ, thủ đoạn độc ác, bị người trong nhà chiều hư. Nhưng mà có thể ra tay tàn nhẫn như thế này, chỉ cần liếc mắt một phát là có thể nhìn ra ngay. Nó tuyệt đối không thể nghĩ ra được những việc như vậy. Nó không dám ra tay với Hoắc Tùng Quân”
Mẹ Hoắc ngay lập tức phụ họa nói: “Tôi và An Bích Hà đã từng tiếp xúc một thời gian dài, vì vậy tôi hiểu rất rõ tính cách của cô ta, cô ta là loại bắt nạt kẻ yếu, đạp thấp nịnh cao. Nhưng mà chuyện nào ra chuyện đó, tình cảm của An Bích Hà đối với nhà họ Hoắc chúng tôi là thật, mọi người ai cũng biết, cô ta đã theo đuổi Tùng Quân nhà chúng tôi bao nhiêu năm nay, tình cảm sâu đậm, sao có thể đùng một cái đã trở mặt thành thù, còn điện đến mức ra lệnh cho người truy sát Hoắc Tùng Quân”
Lúc bà ấy nói đến chữ “điên”, ánh mắt nhìn ông cụ Ngô có chút kỳ quặc.
Ông cụ Ngô cảm thấy không cam lòng, nhưng vẫn nhịn xuống.
Ông nội Hoắc chầm chậm nhấp một ngụm trà cho thấm giọng rồi nhìn ông cụ Ngô, tiếp tục nói: “Ngược lại nhà họ Ngô các người và nhà họ Hoắc thực lực không kém nhau là bao, vì vậy Ngô Thành Nam ít nhiều gì cũng có chút cố kỵ. Sợ rằng Ngô Thành Nam nghĩ, cho dù nó có giết Hoắc Tùng Quân thì còn có công và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243955/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.