Bạch Quang bị tạt nước lạnh vào người cho tỉnh, thùng nước lạnh từ trên đầu dội xuống, anh ta cảm giác từng khe hở trong xương cốt mình bắt đầu phát rét, cả người ướt nhẹp từ dưới đất bò dậy.
“Tỉnh rồi sao?” Một giọng nói bình thản phát ra.
Bạch Quang hoảng sợ ngẩng đầu nhìn người vừa lên tiếng: “Ông, ông là ai? Tại sao tôi lại ở đây, các ngươi muốn làm gì tôi?” Những câu hỏi liên tục xuất hiện, Anh Long không khỏi bật cười: “Tôi không nghĩ là cậu lại hỏi mấy câu ngây thơ như vậy đâu”
Ông ta không trả lời mà để thuộc hạ bên cạnh trả lời thay mình: “Bạch Quang, anh không nhớ chuyện xảy ra trước khi anh ngất xỉu à? Anh nợ chúng tôi mười bảy tỷ rưỡi, sau đó thì thua sạch. Anh định trả số tiền đó cho chúng tôi như thế nào đây?”
Thua sạch rồi…
Khi nghe những lời này thì vẻ mặt Bạch Quang trở ngơ ngác, mắt đột nhiên mở to tràn đầy sự hốt hoảng.
Anh ta nhớ là mình bị người khác xúi giục nên đầu óc mới không sáng suốt, đi vay sòng bạc những mười bảy tỷ rưỡi, kết quả một lúc sau đã thua hết toàn bộ tiền, không gỡ gạc lại được gì cả.
Khi đó anh ta như bị thần kinh, đầu óc mất hết lý trí, chỉ có một ý nghĩ duy nhất đọng lại là phải gỡ được tiền. Nhưng cuối cùng số tiền mười bảy tỷ rưỡi mà anh ta vay đều mất trắng.
“Tôi… Tôi sẽ nghĩ cách trả lại, xin ông cho tôi mấy ngày nữa, tôi nhất định sẽ nghĩ cách trả hết tiền cho ông.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243930/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.