Người ngồi trước bàn bị Bạch Quang trừng mắt nhìn một cách hung hăng.
Ánh mắt của anh ta đỏ bừng, mặt cũng đỏ chót, cả người như điên dại, mang đến cảm giác vô cùng điên loạn.
Người ngồi trước bàn sững người một lát rồi tay chân nhanh nhẹn kiểm tra số tiền có trong thẻ, đổi thành phỉnh rồi cười vui vẻ mà nói: “Chúc anh chơi vui vẻ!
Bạch Quang ôm đồng phình rời đi.
Nụ cười trên mặt người đó biến mất, sau đó anh ta báo cáo tình hình của Bạch Quang cho Anh Long.
Tiếp theo mới là thời cơ tốt nhất để hành động.
Anh Long lập tức phân phó.
Bạch Quang đem theo một đống tiền, mới vấn đầu tiên đã thua .
Lúc trước thắng nhiều như vậy, nhưng đột nhiên giờ lại thua giống như một chậu nước lạnh tạt vào mặt làm cho anh ta tỉnh táo hơn rất nhiều.
Trong lòng anh ta có chút bất an, thậm chí còn có ý định bỏ cuộc.
Những người mà anh Long sắp xếp ngồi bên cạnh Bạch Lượng đều nhìn thấu suy nghĩ của anh ta nên ở bên cạnh giật dây: “Thua một ván cũng có sao đâu. Vừa nãy cậu thắng nhiều như vậy, tiền cược đâu, cậu sợ cái gì? Dựa vào may mắn của cậu, chắc chắn có thể thắng trở lại mà”
“Đúng vậy, mới thua có một ván, hơn nữa vừa nãy anh cũng thắng nhiều rồi, anh sợ cái gì hả?”
“Tôi nhìn mặt anh thì thấy chắc cũng là người giàu có. Chắc anh không quan tâm chút tiền lẻ này đâu nhỉ?”
Có người lôi kéo, người xung quanh bắt đầu nói những lời tâng bốc, Bạch Quang nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243929/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.