Lúc Bạch Hoài An đi từ trong phòng ra, Quý Tiêu Châu tiến lên phía trước kéo lấy cổ tay của cô. Cậu ta quan sát trên dưới một lượt vì sợ cô bị thương.
Thấy bộ dạng hấp tấp của cậu ta, Bạch Hoài An cũng thấy ấm lòng. Cô để kệ cho cậu ta xem xét, rồi đồng thời trấn an: “Đại ca Quý à, anh yên tâm đi, tôi không bị thương gì cả. Anh Long là một người rất tốt.”
Người rất tốt!
Quý Tiêu Châu bĩu môi, cô gái nhỏ này còn tính lừa cậu ta. Nhìn bề ngoài đám người kia trông có quy tắc vậy là đủ biết được thủ đoạn của anh Long rất thâm sâu, người như vậy sao có thể là người tốt được chứ!
Chỉ có thể nói cá chắc đó là người xấu.
“Chúng ta đi ra ngoài đi, đây không phải chỗ nên ở lại lâu đâu” Quý Tiêu Châu vội vàng kéo cô gái nhỏ đi ra ngoài, Bạch Hoài An quay đầu lại nhìn thoáng qua trong vô thức.
Đúng lúc cô thấy anh Long đi từ trong phòng ra. Đối diện với ánh mắt cô, khoé miệng ông ta còn cong lên. Trên gương mặt ôn hoà, trầm lắng kia vẫn hiện lên sự hiền từ vô cùng.
Lúc Bạch Hoài An đang mải ngây người ra thì đã bị Quý Tiêu Châu kéo ra ngoài.
Mãi đến sau khi đi ra ngoài, Quý Tiêu Châu mới nhẹ nhàng thở ra, cậu ta nói với Bạch Hoài An: “Bên trong xảy ra chuyện gì, cô cứ nói thật với tôi, không cần giấu giếm, nếu không thì tôi không thể yên tâm được”
Thái độ trong lòng Bạch Hoài An đối với anh Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243928/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.