Cả đường về nhà Bạch Quang cứ ngây ngây dại dại, còn bà cụ Bạch không tìm thấy người thì sắp lo đến phát điên luôn rồi.
Bởi vì mải mê bài bạc cá cược, Bạch Quang sớm đã quên đi thời gian, cũng quên luôn việc báo bình an cho bà cụ Bạch biết, anh ta đã ngây ngốc ở đây gần ba ngày rồi.
Ba ngày không nhìn thấy mặt trời, cũng không ăn uống đàng hoàng, cả người anh ta gầy đi trông thấy, sắc mặt thì nhợt nhạt không có sức sống, bước đi thì suy yếu vô lực.
Đến khi về nhà, còn chưa kịp nói câu nào đã “bịch” một cái ngã luôn xuống đất.
Cú ngã này khiến bà cụ Bạch bị dọa suýt thì hồn lìa khỏi xác.
Khi bà cụ chuẩn bị gọi 115, Bạch Quang lại kéo tay bà cụ lại, sắc mặt nhợt nhạt lắc lắc đầu: “Bà nội, không cần lo cho cháu, cháu không sao, ngủ một giấc rồi ăn bữa cơm là ổn ngay thôi.”
Trên người anh ta còn đang công một khoản nợ lớn, cho dù bây giờ thân thể thật sự có bệnh đi nữa thì cũng không dám đến bệnh viện, nếu không đến lúc đó nợ cũ còn chưa trả được, lại còn phải gánh thêm một khoản viện phí đắt đỏ nữa.
Bạch Quang như vậy khiến bà cụ Bạch đau lòng muốn chết. Bà cụ dìu anh ta vào phòng để anh ta nghỉ ngơi rồi vào bếp chuẩn bị cơm nước cho cháu trai.
Nhìn bà cụ bận rộn, Bạch Quang cau mày lại, nghĩ xem chốc nữa nên dùng cách gì để lừa gạt bà cụ. Không biết trong tay bà cụ có còn tiền hay không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243931/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.