Tiếng gọi này đúng là rất giòn giã, Hoắc Tùng Quân nghe vậy thì khóe môi nở nụ cười. Anh xoay xoay cái bút trong tay rồi đánh giá bà cụ Bạch bằng ánh mắt hờ hững.
Trước đây anh đã điều tra về bà cụ và biết được những chuyện tuyệt vời mà bà cụ đã làm. Bây giờ thấy mặt bà cụ nên anh càng đồng ý với câu "Tâm sinh tướng" của người xưa.
Bà cụ cũng không còn ít tuổi nữa, cũng sáu mươi bảy mươi rồi. Tóc được nhuộm đen, trên mặt là những nếp nhăn trũng sâu, có đôi mắt hình tam giác ngược, lòng trắng nhiều hơn lòng đen, lúc nhìn người thì ánh mắt có vẻ u ám và cay nghiệt. Vóc người bà cụ vừa nhỏ vừa gầy, liếc mắt qua thôi là cũng khiến người khác không thích.
Bà cụ thấy ánh mắt đánh giá của Hoắc Tùng Quân thì động tác vô cùng mất tự nhiên vì quá căng thẳng, cũng không thấy Hoắc Tùng Quân có chút tôn kính nào đối với bề trên cả.
Trên mặt bà cụ là vẻ nịnh bợ: "Cháu rể à, cháu và Hoài An nhà bà đã bên nhau lâu như vậy rồi mà bà vẫn chưa chính thức gặp mặt cháu”
Bà cụ vừa nói vừa lấy ra một cái túi đưa cho Hoắc Tùng Quân: "Bà cũng không biết mấy đứa thanh niên như cháu thích gì nên mang theo hộp trà qua đây làm quà".
Hoắc Tùng Quân nhìn hộp trà bà cụ vừa đưa qua thì vừa bực mình vừa buồn cười.
Anh đã quản lý Hoắc Kỳ thời gian dài như vậy rồi, sao anh có thể không biết nhãn hiệu trà mà mình thường dùng để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243911/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.