Triệu Khôi Vĩ nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy vào thì nhìn thấy bà cụ Bạch đang nằm thẳng đơ trên mặt đất, không nhúc nhích. Vậy là anh ấy đưa mắt nhìn ông chủ của mình bằng vẻ kinh ngạc.
Triệu Khôi Vĩ thấy anh đang ngồi làm việc, dáng vẻ giống hệt như lúc anh ấy chạy vào đây lần đầu. Miệng lưỡi của ông chủ mình thực sự quá độc ác, vậy mà có thể dùng lời nói để làm bà cụ này ngất đi.
"Tổng giám đốc Hoắc, chuyện này..." Anh ấy chỉ chỉ vào bà cụ rồi hỏi.
Hoắc Tùng Quân nhìn, lúc bà cụ té xỉu, anh cũng khá ngạc nhiên nhưng sau đó lại thấy dưới mí mắt đang nhắm hờ, con người của bà cụ vẫn chuyển động không ngừng nên không phải bà cụ ngất đi mà chỉ giả vờ thôi.
Vậy là anh phân phó cho Triệu Khối Vĩ: "Cơ thể bà cụ không ổn, vì kích động quá nên mới ngất đi. Cậu đưa bà ấy đến chỗ bác sĩ Trung y mà ông nội tôi vẫn hay đến thăm, nhờ bác sĩ châm cứu cho bà ấy".
Anh vừa nói dứt lời thì bà cụ đã mở mắt ra rồi thở dài: "Có... Có chuyện gì xảy ra với tôi vậy?"
Triệu Khôi Vĩ: "..."
Bà cụ này cũng không biết đường mà giả vờ, trông vẻ mặt này đã giả đến mức không thể giả hơn được nữa."
Triệu Khôi Vĩ cười: "Bà vừa mới ngất đi nên Tổng giám đốc Hoắc của chúng tôi có lòng muốn đưa bà đi khám bệnh"
Bà cụ xoa xoa tay rồi đứng lên, duỗi tay, đá chân mấy cái: "Tôi không sao, cậu thấy tôi vẫn khỏe mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243912/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.