Bạch Hoài An mới từ chỗ Cách Lệ Tâm đi ra, mở điện thoại lên xem thì thấy đồng nghiệp gửi cho mình rất nhiều tin nhắn. Cực kỳ loạn bậy, cô không thể đọc hết được nên vội vàng gọi điện thoại cho Trần Thanh Minh.
Điện thoại được kết nối rất nhanh, Trần Thanh Minh kể lại chuyện bà cụ Bạch đến công ty làm loạn cho Bạch Hoài An nghe rồi cười an ủi: "Cô đừng lo, bà cụ đã bị tôi đuổi ra ngoài rồi, chắc là lần này bà cụ sẽ bị ám ảnh nên lần sau không dám đến công ty tìm cô gây chuyện nữa đâu."
Ánh mắt Bạch Hoài An trầm xuống, chắc chắn bà cụ đến công ty tìm cô là vì tin tức đó. Vừa rồi cô có lướt mạng thì thấy bên dưới phần bình luận có rất nhiều người bàn về chuyện của bác Bạch. E là hiện giờ bác Bạch đã rơi vào khủng hoảng nên mới để bà cụ Bạch đến gây chuyện.
"Bà cụ đi rồi à?"
Trần Thanh Minh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Đi lâu rồi, sau khi bị bảo vệ lôi ra ngoài thì không thấy bóng dáng đầu nữa. Chắc biết mình không làm gì được nên rời đi rồi"
Bạch Hoài An cau mày: "Không đúng lắm, với tính cách của bà cụ thì chắc chắn sẽ đứng dưới tầng lôi tổ tông tám đời nhà tôi lên mắng một trận cho hả dạ đã. Sao bà cụ có thể rời đi dễ dàng như vậy được? Tôi chỉ sợ bà cụ đến chỗ Cách Lệ Tâm làm loạn thì không được hay lắm"
Trần Thanh Minh thì có thể cố gắng giúp cô nhưng mối quan hệ giữa cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243910/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.