Dọc đường đi, mẹ Hoắc suy nghĩ về chuyện vừa rồi, trong lòng cảm thấy nặng trĩu.
Sau khi về đến nhà, vào phòng tắm rửa qua loa một chút, trút đi bộ dạng chật vật, nhếch nhác của bản thân. Lúc đi ra khỏi phòng, đúng lúc nhìn thấy ông cụ đi từ nhà hàng xóm về.
Sau khi chào hỏi ông cụ, bà ấy do dự một lúc rồi hỏi bằng vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm: "Bố, tối nay gọi Quân về nhà ăn một bữa cơm được không ạ?"
"Hả?" Ông cụ thấy đột nhiên bà ấy hỏi như vậy thì vô cùng kinh ngạc: "Sao tự nhiên còn lại hỏi thế, có chuyện gì muốn làm phiền Tùng Quân..."
Không biết đang nghĩ gì mà nét mặt ông cụ căng cứng lại rồi nhìn bà ấy bằng ánh mắt sắc bén: "Vu Hà Lan, không phải con lại muốn ép Tùng Quân và Bạch Hoài An chia tay đấy chứ?"
Thấy ông cụ nhìn mình bằng vẻ mặt cảnh giác và nghiêm túc như vậy thì cơ thể vốn đã cứng nhắc của Vu Hà Lan lại càng trở nên lúng túng hơn, bà ấy vội vàng nói: "Tất nhiên là không phải thể rồi ạ, trước đây vì chuyện này mà con đã bị bố và Tùng Quân nói rất nhiều lần nên con vẫn nhớ kỹ mà."
Thấy ông cụ vẫn nhìn chằm chằm mình bằng vẻ mặt hoài nghi thì rốt cuộc bà ấy cũng không che giấu nữa mà kể lại chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.
Ông cụ nghe xong thì sắc mặt trở nên hồng hào: "Không hổ là đứa cháu dâu mà bố nhìn trúng, đúng là dũng cảm và thông minh mà."
Vừa nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243903/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.