Hoắc Tùng Quân cúi đầu cười: "Bà có thích hay không không quan trọng, tôi cũng không có ý định để hai người sống chung một nhà"
Anh vừa nói xong thì mẹ Hoắc tức giận ngay lập tức. Đứa con trai này đang cố tình làm bà ấy tức giận đây mà. Biết trong lòng Hoắc Tùng Quân, mình không quan trọng bằng Bạch Hoài An nhưng mẹ Hoắc vẫn nổi máu ghen tỵ rồi xoay người rời đi trong sự tức giận.
Hoắc Tùng Quân nhìn qua đống tài liệu trên bàn, cuối cùng vẫn quyết định tối nay sẽ tăng ca một buổi, bây giờ đi xem Bạch Hoài An trước đã.
Theo như anh được biết thì hai ngày nay Sở Minh Nguyệt và Châu Hữu Thiên đã đi du lịch nên trong nhà chỉ còn một mình Hoài An. Chân cô bị thương nên chắc chắn có nhiều chuyện cô không thể tự mình giải quyết được. Nói không chừng có khi cô còn chưa thay cả thuốc ấy chứ.
Hoắc Tùng Quân nghĩ vậy thì lập tức ra khỏi nhà rồi chạy đến nhà Bạch Hoài An.
Sau khi nhấn chuông cửa, một lúc lâu sau Bạch Hoài An mới nhảy lò cò đi ra, cô nhe răng trợn mắt rồi mới mở cửa. Thấy người đứng bên ngoài là Hoắc Tùng Quận thì cô sững người: "Sao anh lại đến đây?"
Hoắc Tùng Quân thấy cô đang đứng nhón nhón chân thì ánh mắt âm u cả lại, anh ôm ngang người cô lên: "Sao chân bị thương mà em không nói cho anh biết?"
Bạch Hoài An bị anh bể ngang lên một cách đột ngột nhưng cũng không kinh ngạc lắm. Cô ôm lấy cổ anh rồi cà cà vào người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243904/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.