Chân của Bạch Hoài An bị thương?
Mẹ Hoắc chợt nhớ ra vừa rồi khi ở ngân hàng, lúc bà ấy suýt chút nữa bị bắt đi, Bạch Hoài An. đã cởi giày, đập hai tên côn đồ kia để cứu bà ấy ra từ trong tay chúng.
Lúc cô kéo bà ấy chạy cũng là đi chân trần.
Mẹ Hoắc hít một hơi thật sâu, bà nhớ hai người đã từng chạy ngang qua một cái hẻm nhỏ, đường đi gập ghềnh, có không ít đá dăm, còn có cả miếng thủy tinh vỡ.
Ngay cả bà ấy đi giày mà còn cảm thấy cộm gần chết, huống chi là chân trần.
Vậy mà Bạch Hoài An không có một chút biểu hiện nào là đau đớn, nếu như không phải bà ấy ngẫu nhiên phát hiện ra lòng bàn chân của cô có vết thương, tư thế đi cùng kỳ lạ thì chắc cũng chẳng biết rằng Bạch Hoài An bị thương.
Mẹ Hoắc nhíu mày một cái, đây là lần đầu tiên bà ấy cảm thấy trong lòng có điều gì đó không thoải mái, nhưng mà vì sao không thoải mái thì bà không dám nghĩ tiếp nữa.
“Ai ui, đau chết đi được” Sau khi Bạch Hoài An đi ra khỏi cái hẻm nhỏ thì cô dừng lại, dựa vào tường để từ từ ngồi xuống, nhìn thấy lớp da dưới bàn chân đã trầy xước chằng chịt, máu tươi vẫn đang không ngừng chảy ra, đau đến mức toàn thân phải run lên.
Vừa rồi khi ở trước mặt mẹ Hoắc, cô không muốn biểu hiện ra sự đau đớn, vì vậy cố gắng cắn răng chịu đựng, nhưng vừa rời khỏi tầm mắt của bà ấy thì cô không thể cố chịu đựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243902/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.