Bạch Hoài An không để ý tới gương mặt đắc ý của cô ta, nhìn về phía Ngô Giai Như và Ngô Vân, cười với hai người họ: “Hai vị tiền bối quả nhiên là danh bất hư truyền, tác phẩm của hai người rất xuất sắc. Là một người phụ nữ, tôi cũng không thể nào từ chối được những bộ sườn xám đó, thật sự rất xinh đẹp”.
Sự khen ngợi của cô không phải là dối trá, đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh nhìn Ngô Giai Như và Ngô Vân làm cho hai người có chút sửng sốt.
Bởi vì An Bích Hà nên thái độ của hai người đối với Bạch Hoài An không được tốt cho lắm, thậm chí còn mang theo chút thù địch.
Thế nhưng không ngờ Bạch Hoài An lại tán thưởng tác phẩm của bọn họ, thật lòng khen ngợi bọn họ, làm cho Ngô Giai Như và Ngô Vân đều có chút ngại ngùng.
Mặc dù lớn tuổi hơn Bạch Hoài An, thời gian làm nghề cũng dài hơn, nhưng lòng dạ vẫn còn kém một bậc.
Nét mặt hai người giãn ra, Ngô Giai Như cực kỳ gần gũi cười với Bạch Hoài An: “Tại vòng đầu của cuộc thi, tôi cũng nhìn thấy tác phẩm của cô, tràn ngập khí chất, Mặc dù là người mới, nhưng rất có thiên phú, thật sự là người sau hơn người trước”
Ba người giao lưu với nhau, ngược lại bỏ qua An Bích Hà đứng ở một bên, làm cô ta vừa tức vừa bực.
“Được rồi, chúng ta còn có việc khác nữa, không nên đứng ở đây quá lâu. Nếu như quấy rầy tâm trạng của nhà thiết kế Bạch, ảnh hưởng đến khả năng phát huy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243850/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.