Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Trùng hợp thế nào mà khi Bạch Hoài An vừa tiến vào liền đụng phải An Bích Hà.
Làm cho có kinh ngạc chính là, nét mặt của An Bích Hà hôm nay tỏa sáng hơn ngày hôm qua. Không phải dung mạo của cô ta có biến đổi lớn, mà là thay đổi lớn trên mặt tinh thần.
Hôm qua, khi cô ta nhận được tin Bạch Hoài An được thông qua vòng thứ nhất của cuộc thi, còn tức giận hổn hển, lo lắng không thôi, nhưng hôm nay, những cảm xúc tiêu cực đó đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt tràn ngập tự tin, lúc nhìn thấy Bạch Hoài An còn cười với cô một cái: “Bạch Hoài An, hôm nay tôi rất chờ mong tác phẩm mới của cô, hãy trải nghiệm thật tốt cuộc thi hôm nay nhé”
Nói xong, mang theo Ngô Giai Như và Ngô Vân tiến thẳng vào hội trường.
Trần Thanh Minh đứng bên cạnh Bạch Hoài An, vẻ mặt nghi hoặc, mày nhíu chặt: “Cô ta làm sao vậy? Sao lại nói ra những lời ám chỉ như vậy chứ? Dường như trong lòng cô ta đã tính trước hết mọi việc, còn biết trước cả kết cục của chúng ta rồi vậy”.
Ánh mắt của Bạch Hoài An nhìn chằm chằm vào bóng lưng của An Bích Hà, trong lòng có một dự cảm không tốt.
Không phải là cô đã đoán trúng rồi chứ, An Bích Hà muốn giở trò gì đó trong cuộc thi.
“Tổng giám đốc Trần, hiện tại chúng ta không được hoang mang, không cần biết An Bích Hà sẽ làm gì, bản thân chúng ta phải giữ vững tinh thần”
Cô hít vào một hơi thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243849/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.