Mười phút trước, Bạch Hoài An đi theo phía sau nhân viên, nhìn thấy anh ta đưa cô đi càng lúc càng xa, thậm chí còn không nghe rõ nhạc nền trên sân khấu nữa, trong lòng cảm thấy có gì đó không ổn.
“Chúng ta đã đi rất xa rồi, tại sao còn chưa tới hội trường?”
Bạch Hoài An trực tiếp đem nghi vấn trong lòng nói ra, không ngừng quan sát phản ứng của người nhân viên, liền thấy lưng anh ta cứng đờ, hai tay nắm chặt lại.
“Sắp tới rồi, ở phía trước rồi”
Người nhân viên quay đầu lại mỉm cười với cô.
Bạch Hoài An cảm thấy rùng mình, nhất định có vấn đề, vừa mới nghe sẽ gặp Hoắc Tùng Quân, cô cũng không suy nghĩ nhiều.
Bây giờ nghĩ lại, Hoắc Tùng Quân căn bản không biết số thứ tự của cô là 40, không thể sau lưng cho người gọi cô ra ngoài.
Lỡ đúng lúc cô đang thi đấu, thì làm sao bây giờ?
Nghĩ đến đây, Bạch Hoài An bỗng cảnh giác, lặng lẽ sờ túi áo của mình, động tác có phần cứng ngắc.
Hỏng rồi, lúc đi ra ngoài, cô quên mang theo điện thoại di động. Nên bây giờ cô đang trong tình cảnh một thân một mình.
Bạch Hoài An ý thức được tên nhân viên phía trước tuyệt đối không có ý tốt. Nhưng nếu bây giờ cô chạy trốn, có thể sẽ khiến anh ta ra tay với cô.
Trên trán Bạch Hoài An lấm tấm mồ hôi, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người trước mặt.
“Chúng ta tới rồi”
Tên nhân viên đột nhiên dừng bước, Bạch Hoài An phát hiện mình bị đưa đến một nơi cũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243851/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.