Châu Hữu Thiên gật đầu, để quản lý đi gọi người, sau đó đi theo bên cạnh Hoắc Tùng Quân, tò mò hỏi: “Tùng Quân, sao cậu biết tiểu tiên nữ trốn ở chỗ đó chứ?”
Hoắc Tùng Quân ngẩn ra, sao lại phát hiện.
Anh nhớ đến, lúc trước khi Bạch Hoài An hờn dỗi, luôn thích một mình trốn vào trong tủ quần áo, ngồi như vậy cả ngày.
Có một lần, anh tan làm về nhà, không thấy Bạch Hoài An đầu, tìm khắp nơi cũng không thấy, suýt chút nữa báo cảnh sát, kết quả khi mở tủ quần áo ra, mới phát hiện Bạch Hoài An trốn trong tủ quần áo ngủ rồi.
Bởi vì chuyện đó, anh mới biết, khi Bạch Hoài An sợ hãi tức giận, sẽ vô thức trốn trong chỗ tối, đợi cô sắp xếp lại cảm xúc mới đi ra, như vậy cũng không thể nhìn thấy vẻ nhếch nhác của CÔ.
Loại thói quen này, là khi cô ở với anh mà có, có thể thấy khi đó anh khốn nạn thế nào.
Hoắc Tùng Quân suy nghĩ, ôm chặt người trong lòng hơn một chút: “Ở đây quá ồn, Hoài An còn đang sốt, tớ đưa cô ấy về nhà trước”
“Được.” Châu Hữu Thiên gật đầu, nhìn Hoắc Tùng Quân cẩn thận bể Bạch Hoài An rời khỏi, đi đường cũng rất cẩn thận, bảo vệ cô vô cùng tỉ mỉ, e rằng sẽ có người đụng vào cô.
Châu Hữu Thiên lắc đầu, Hoắc Tùng Quân lần này thật sự gục rồi.
Anh ta không muốn biến thành dáng vẻ như vậy, anh ta vẫn thích hợp làm một câu chủ Châu tiêu sái hơn, lợi tình cảm mê đắm này không thích hợp với anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243827/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.