"Không... không hát có được không?"
Hoắc Tùng Quân nghẹn thật lâu, rốt cuộc nói được ra mấy chữ.
Bạch Hoài An vừa nghe thấy, lập tức bĩu môi, vẻ mặt không hài lòng, ngay cả khóe mắt hoa đào cũng cụp xuống, cả người toát ra một vẻ cực kỳ uất ức.
"Không hát thì không ngủ được"
Lời này cũng nói ra rồi, Hoắc Tùng Quân cũng không còn cách nào khác, người của mình tự mình phải chiều thôi.
Thanh âm trầm thấp mà từ tính vang lên trong phòng ngủ:
"Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thân yêu của tôi."
Âm thanh của Hoắc Tùng Quân trước nay chưa bao giờ dịu dàng như bây giờ, hát như vậy làm cho tại của anh đều đỏ cả lên, kết quả hát hết một khúc hát ru, lại thấy Bạch Hoài An vẫn đang mở to đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm anh.
"Hát xong rồi, sao em vẫn chưa ngủ?"
Bạch Hoài An lẩm bẩm một tiếng: “Tôi muốn anh hát tình ca, không phải tình ca thì tôi không ngủ được"
Cả người cô đều chui ở trong chăn, chỉ lộ một cái đầu nhỏ ra bên ngoài, khuôn mặt hồng hồng, thoạt nhìn rất đáng yêu. Nhưng những lời nói ra lại làm cho Hoắc Tùng Quân muốn phun máu.
Hoắc Tùng Quân và cô đối mặt với nhau hai phút, sau đó ở trong ánh mắt cố chấp của cô, rốt cuộc cũng gật đầu: "Được rồi, hát tình ca"
Mặt đỏ tại hồng hát hết bài 'Hôm nay em phải gả cho anh, vừa nhìn về phía Bạch Hoài An, liền nhìn thấy cô đang dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn mình.
"Anh hát bài này không vui một chút nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243828/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.