Những người có mặt vội vàng nhìn một vòng quanh phòng bao, đều không nhìn thấy Bạch Hoài An, tất cả đều giật mình.
Châu Hữu Thiên lo lắng lại nghiêm túc nhìn người phía sau hỏi: “Không phải tôi bảo anh trong trưng cô Bạch rồi sao? Người đâu?”
Người phía sau cúi đầu, tràn đầy xin lỗi: “Bọn tôi... vừa rồi bọn tôi chỉ đánh tên béo ú kia, không chú ý đến tung tích của cô Bạch. Cậu Châu, thật sự xin lỗi, bọn tôi sai rồi”
Châu Hữu Thiên vừa tức vừa lo, bây giờ không phải chỉ xin lỗi một câu là xong chuyện đầu, quan trọng là Hoắc Tùng Quân, nếu như người xảy ra chuyện gù, Hoắc Tùng Quân tuyệt đối sẽ bạo phát.
“Nhanh đi tìm cho tôi, để người của quán bar đi tìm luôn đi”
Châu Hữu Thiên nói xong, nịnh nọt lại có ý xin lỗi nhìn Hoắc Tùng Quân.
Gương mặt đẹp trai của Hoắc Tùng Quân căng chặt lại, sắc mặt âm trầm: “Sau này sẽ tính toán với cậu sau, bây giờ lập tức đi tìm Hoài An cho tôi. Ở đây rất loạn, không thể để xảy ra chuyện gì được.”
Thần sắc Châu Hữu Thiên cũng nghiêm túc.
Đúng vậy, đây là quán bar, Bạch Hoài An còn uống say nữa, nếu như gặp phải người không hiểu biết, nói không chừng sẽ bị bắt nạt.
Nếu như bọn họ không đến kịp thì... Châu Hữu Thiên không dám nghĩ nữa.
Bây giờ cuối cùng anh ta cũng đã ý thức được tính quan trọng của chuyện này rồi, vô cùng hối hận: “Đều tại tôi, cô ấy uống say rồi, sao tôi có thể không trông chừng cô ấy chứ”.
“Đi tìm người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243826/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.