Lời này vừa ra, không khí hoàn toàn yên tĩnh.
Lâm Kỳ giật bắn người, anh ta không nghĩ tới, Hoắc Tùng Quân lại để cho anh ta làm loại chuyện này.
Như vậy sao được. Nếu quả thật tự thú, anh ta khác gì là người làm ra việc này, chắc chắn sẽ bị phán giết người không thành công, cố ý gây thương tích, các loại tội danh chồng chất lên nhau, rồi anh ta sẽ phải ngồi bao nhiêu năm tù mới đủ.
"Không, cái này không được. Nếu như tôi đi tự thú, tôi phải ngồi tù. Không được." Lâm Kỳ tự lẩm bẩm, lắc đầu từ chối.
Triệu Khối Vĩ cười lạnh một tiếng: "Mạng quan trọng hay tự do của anh quan trọng. Nếu như anh không làm, tối nay cái mạng nhỏ của anh sẽ phải bỏ lại đây đấy. Nếu như anh làm, sau khi ra khỏi trại giam, thì sẽ còn giữ lại được mạng. Tôi cảm thấy đến người ngu cũng biết nên lựa chọn thế nào."
Lâm Kỳ cổ họng khô khốc, ánh mắt đỏ thẫm, một hồi lâu cũng nói không thành lời.
Triệu Khôi Vĩ thấy anh ta chậm chạp không trả lời, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng: "Được rồi, tôi đã biết sự lựa chọn của anh rồi."
Nói xong anh ấy trực tiếp xoay người, chuẩn bị rời đi, tất cả vệ sĩ đứng ở một bên vây quanh lại, Lâm Kỳ nhìn hình dáng dữ tợn của bọn họ, anh ta có cảm giác mình không thể thở nổi.
Nhìn Triệu Khôi Vĩ đến bóng người đều biến mất không thấy nữa, anh ta mới vội vàng hướng về phía anh ấy nói to: "Tôi đồng ý. Thư ký Triệu, tôi đồng ý".
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243813/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.