Lâm Kỳ mơ màng tỉnh lại, tấm đệm êm bên dưới đã biến thành sàn nhà cứng và lạnh bằng, trước mắt là bức tường xám xịt, đây là một nơi dột nát, cỏ dại mọc um tùm thành từng bụi.
Anh ta hoảng sợ mở to hai mắt, đột nhiên nhớ lại chuyện mình ngửi thấy mùi lạ sau đó ngất đi, muốn đứng lên, nhưng xương sườn và xương bắp chân truyền đến một cảm giác đau đớn.
Anh ta đã quên mất, vì muốn hãm hại Bạch Hoài An mà đã làm gãy xương sườn và xương bắp chân của mình, cho nên hiện tại, dù có nguy hiểm đến gần, anh ta cũng không có cách nào trốn chạy.
Lâm Kỳ vừa sợ vừa hối hận, giãy giụa quỳ trên mặt đất, bốn phía không người, anh ta muốn trốn khỏi đây.
Giây tiếp theo, một đôi giày da màu đen chặn trước mặt hắn, Lâm Kỳ sợ hãi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trong veo nhưng lạnh lùng của Hoắc Tùng Quân, trong nháy mắt, anh ta cảm thấy sau lưng bỗng trở nên lạnh cóng.
"Hoắc... Tổng giám đốc Hoắc."
Lâm Kỳ sợ tới mức giọng nói đã bắt đầu run rẩy, sau khi Bạch Hoài An rời đi, anh ta biết Hoắc Tùng Quân nhất định sẽ không tha cho anh ta, nhưng điều anh ta không ngờ được là Hoắc Tùng Quân lại nhanh tới như vậy, căn bản anh ta đã tính sáng mai sẽ rời khỏi thành phố An Lạc.
Hoắc Tùng Quân cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống anh ta, ánh mắt và ánh trăng bên ngoài lạnh lùng giống nhau.
"Lâm Kỳ, tôi tìm cậu cũng đã được một năm, cậu giỏi trốn đấy"
Giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243812/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.