Cảnh sát nghe vậy, biểu cảm thay đổi liên tục, trái tim Lâm Kỳ cũng vì vậy mà phập phồng không ngừng.
Bạch Hoài An này quả là không chơi bài theo lẽ thường, cô có lẽ đã chờ giây phút này của anh ta từ lâu.
Lâm Kỳ tức giận đến nỗi muốn nhảy dựng lên từ trên giường.
Anh ta ở nhà họ An nhiều năm như vậy, căn bản không cần điều tra, chỉ cần hỏi thăm một chút, đã có thể điều tra ra quan hệ giữa anh ta và An Bích Hà.
Nếu cảnh sát thật sự đi thăm dò, nhất định sẽ liên lụy đến cô chủ.
Anh ta vội vàng cắt ngang lời của Bạch Hoài An, nhìn cảnh sát, cúi đầu: “Anh cảnh sát, tôi nhận tội."
Những lời này, làm cho mọi người trong phòng bệnh đều bất ngờ.
"Anh nhận tội gì?" Cảnh sát biểu cảm nghiêm túc.
Lâm Kỳ mím môi: "Các người không cần điều tra, trước kia tôi đã ở nhà họ An rất nhiều năm, nhà họ An đối với tôi ân trọng như núi, tôi vẫn luôn muốn báo đáp. Cho nên tôi biết cô Bạch Hoài An và cô chủ có mâu thuẫn, vì vậy luôn bất mãn với cô Bạch Hoài An, cho nên mới bày ra chủ ý"
"Vậy còn vết thương của anh?"
"Là tôi cố ý cho người đánh tôi thành như vậy, để hãm hại cô Bạch"
Quả thực là đánh rớt răng nanh nuốt vào trong bụng, Lâm Kỳ nghẹn một hơi, nhổ ra cũng không được mà nuốt xuống cũng không được, miệng vết thương ong ong đau.
Bạch Hoài An nhếch khóe môi một cái, ra vẻ kinh ngạc: "A, không ngờ thật sự bị tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243811/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.