Bạch Hoài An hơi sửng sốt, là Lâm Kỳ báo án sao?
Anh ta có tư cách gì báo án.
Nhưng trong lòng cô cũng không quá lo lắng, dù sao là Lâm Kỳ muốn giết cô trước.
"Anh cảnh sát, các người không phải là hiểu lầm rồi chứ? Tôi làm sao mà đánh nhau với người khác được?"
Bạch Hoài An chỉ tay vào mình, khuôn mặt vô tội, biểu cảm kinh ngạc: "Tôi chỉ là một người con gái yếu đuối, làm sao có thể đánh người khác?"
Cảnh sát cũng có chút do dự, hai mặt nhìn nhau, khuôn mặt này của Bạch Hoài An, thân thể này, thật sự không giống như bộ dạng có thể đi đánh được người khác.
Nhìn rất yếu đuối, cô bị người ta đánh còn có thể tin được.
"Cô Bạch, quả thật là có người báo án. Nếu không, trước tiên cô theo chúng tôi đến bệnh viện một chuyến, đi gặp anh ấy một lát, nhìn xem có phải có hiểu lầm gì hay không"
Cảnh sát đã nói thế, Bạch Hoài An đương nhiên sẽ không từ chối, bằng không chẳng khác gì bản thân mình chột dạ.
"Đi đi, vừa lúc tôi tan làm, tôi và các người đi một chuyến"
Thái độ của cô vô cùng thoải mái, làm cho cảnh sát càng thêm do dự.
Nếu thật sự đánh người khác, thời điểm nhìn thấy bọn họ mặc cảnh phục tới, ít nhiều sẽ có chút chột dạ, nhưng Bạch Hoài An lại hoàn toàn không có.
Bạch Hoài An biểu cảm bình tĩnh ngồi lên xe cảnh sát, đi theo cảnh sát đến bệnh viện, đến phòng bệnh gặp Lâm Kỳ.
Bộ dạng của Lâm Kỳ vô cùng thê thảm, cả khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243810/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.