Phương Ly thật sự là không nghĩ tới, mình và người khác ở sau lưng nói xấu người này, lại bị người trong cuộc nghe được, có chút chột dạ cũng có chút chán nản.
Bạch Hoài An làm bộ không nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của cô ta, cô trực tiếp đi đến bồn rửa tay để rửa tay.
Phương Ly thấy cô không nói gì, cô ta liền không còn kiên nhẫn, trực tiếp chất vấn: "Bạch Hoài An, cô làm sao lại có thể nghe lén người khác nói chuyện như vậy hả?"
Bạch Hoài An vốn không muốn để ý tới cô ta, cô lại càng không phải là nhân dân tệ, không thể khiến người người đều yêu thích. Huống chi, cơ hội lần này đến thật không dễ dàng, rơi vào trên đầu một người mới như cô, cũng khó trách Phương Ly sẽ tức giận.
Nhưng điều mà cô cảm thấy khó chịu là Phương Ly lại có thể nói cô những lời như thế, bêu rêu cô khắp nơi bằng những lời lẽ ghê tởm.
Cô vốn là còn giữ lại được chút bình tĩnh, nhưng nghe cô ta làm chuyện xấu mà còn đi tố cáo trước, cô trực tiếp bùng nổ.
"Tôi nghe lén? Phương Ly, cô nói ra lời này mà không cảm thấy chột dạ sao? Tới trước tới sau, cô chẳng lẽ không biết sao? Tôi cũng không nghĩ tới, tôi chẳng qua là đi một chuyến đến nhà vệ sinh, lại có thể nghe thấy những lời nói xấu tôi của cô"
Bạch Hoài An ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta: "Phương Ly, nếu không phải tôi không để ý đến những lời nói của cô, dựa vào cô ác ý bôi nhọ danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243814/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.