Ái chà, mới chỉ có như vậy mà đã thẹn quá hóa giận này, xem ra sức chịu đựng của An Bích Hà này cũng kém quá đi mất, không thể chịu đựng nổi sự kích động. Còn chưa làm gì mà đã bắt đầu quát mắng to tiếng rồi.
Bạch Hoài An khẽ nở nụ cười: “Cô An đúng là con người bận rộn, chuyện mới xảy ra sáng sớm hôm nay mà bây giờ cô đã quên rồi. Tùng Quân nhà chúng tôi rõ ràng đã giải trừ hôn ước với cô rồi, bây giờ giữa hai người chẳng có quan hệ gì cả. Trại chưa vợ, gái chưa chồng đến với nhau thì có gì sai? Cho dù là về phương diện đạo đức hay về phương diện pháp luật cũng chẳng có gì sai cả.”
An Bích Hà tức đến mức ngực không ngừng phập phồng lên xuống, cô ta nắm chặt điện thoại di động trong tay, vẻ mặt điên cuồng nói: “Đến hôm nay chúng tôi mới giải trừ hôn ước, còn có nhất định là đã câu dẫn anh Tùng Quân từ lâu rồi, nếu không thì... Tại sao nhanh như vậy, chỉ trong một buổi tối mà hai người đã ở chung một phòng?”
Bạch Hoài An bình tĩnh, thản nhiên nói: “Ồ vậy thì cô cứ tự nhiên. Nhưng mà cô nhớ vạch trần tôi nhanh một chút để tôi còn được nổi tiếng một chút để còn tung ra một tin nóng nữa chứ. Chậc chậc, đường đường là cô chủ nhỏ của nhà họ An vậy mà lại gào khóc, mặt dày năn nỉ muốn gả cho Hoắc Tùng Quân, lại còn chấp nhận cả việc anh ấy bao nuôi người tình ở bên ngoài, đúng là si tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243805/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.