Bạch Hoài An không hề biết đến kế hoạch của An Bích Hà, cô chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, ngay cả khi về đến nhà, mở cửa nhà ra thì cô vẫn như đang trong cơn mê cho đến khi đụng phải Sở Minh Nguyệt thì cô mới bừng tỉnh lại.
“Sở Minh Nguyệt, sao cậu vẫn chưa đi ngủ?” Cô bị Sở Minh Nguyệt dọa sợ hết cả hồn, đến mức kêu lên thành tiếng.
“Tớ đang đợi cậu về, nhìn thấy cậu về rồi tớ mới yên tâm đi ngủ” Sở Minh Nguyệt nói, sau đó cô ấy sờ cằm một cái rồi đi vòng hai vòng quanh Bạch Hoài An: “Biểu cảm của cậu lúc quay về đây không hợp lý cho lắm, hình như có gì đó sai sai thì phải”.
Khuôn mặt của Bạch Hoài An đỏ bừng, cô cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Đâu... Đâu có gì khác đâu, vẫn như mọi khi mà”.
“Bạch Hoài An, cậu ở đó tới hơn ba tiếng mới về, không lẽ Hoắc Tùng Quân đó phải dỗ tới ba tiếng mới chịu đi ngủ?” Sở Minh Nguyệt tràn đầy nghi vấn, cô ấy ngồi ở trong phòng khách tròn ba tiếng, vốn còn định nếu vẫn chưa thấy Bạch Hoài An trở về thì sẽ báo cảnh sát nữa.
“Cái này... Tại vì phát sinh một số chuyện nên tớ mới về trễ như vậy” Bạch Hoài An cảm thấy hơi ngượng ngùng sờ sờ đầu: “Xin lỗi nha Minh Nguyệt, khiến cậu phải lo lắng rồi”
“Chậc chậc..” Sở Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm Bạch Hoài An từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài kĩ càng một lần rồi nói: “Bạch Hoài An, tớ ngửi thấy trên người cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243806/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.