Hoắc Tùng Quân bước lại gần, nhưng bởi vì sự chênh lệch về chiều cao nên nhìn không khác gì anh ôm trọn cô vào lòng.
Lúc này Bạch Hoài An mới kịp phản ứng, đẩy Hoắc Tùng Quân ra, sau đó giả bộ tươi cười, khuôn mặt không có biểu hiện gì khác, nói: “Anh mau mặc quần áo vào đi, đừng làm lãng phí thời gian của tôi, lát nữa tôi còn phải về nhà, không thể về quá muộn được”
Đúng là vô tình mà!
Hoắc Tùng Quân mấp máy môi, ánh mắt lóe lên một tia ai oán, bản thân anh thấy rõ ràng vóc dáng của mình đẹp hơn cái tên Lâm Bách Châu đó nhiều, vậy mà chẳng hiểu tại sao Hoài An lại không thèm để ý đến anh.
Nhưng mà không sao, anh vẫn có chỗ hơn tên Lâm Bách Châu, Hoài An cũng đâu thèm để ý đến anh ta, hơn nữa khi nhìn thấy anh, cô ấy còn đỏ mặt xấu hổ nữa chứ.
Dường như Hoắc Tùng Quân hoàn toàn đã quên mất chuyện năm đó anh đã ngăn không cho Bạch Hoài An rời đi, vô cùng thỏa mãn đi vào trong phòng ngủ mặc quần áo tử tế.
Lúc Bạch Hoài An đi vào thì Hoắc Tùng Quân đã ngoan ngoãn nằm trên giường, nhắm mắt lại, bên cạnh còn chưa ra một vị trí trống dành cho cô: “Hoài An, lên đây đi”.
Bạch Hoài An khẽ nhíu mày: “Chỉ là xoa bóp thôi mà, đâu cần phải lên giường?”
Hoắc Tùng Quân nghe vậy gương mặt lộ rõ sự tủi thân: “Trước đây toàn là em nằm bên cạnh Xoa bóp cho anh, nếu bây giờ thay đổi vị trí thì anh sẽ cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243804/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.