Hoắc Kỳ, Hoắc Tùng Quân nhìn chằm chằm vào đồng hồ, khuôn mặt tuấn tú không có chút biểu cảm nào, nhưng trong mắt lại hiện lên sự phấn khởi và mong đợi.
Khi kim phút quay đến vị trí nhất định, đúng lúc này chuông báo của điện thoại cũng reo lên, đột nhiên Hoắc Tùng Quân đứng dậy và cầm lấy áo khoác đang để trên lưng ghế.
Triệu Khôi Vĩ gõ cửa cầm tài liệu bước vào: “Tổng giám đốc Hoắc, đây.”
Hoắc Tùng Quân liếc nhìn tài liệu trong tay anh ấy, khẽ nói: “Chuyện này không quan trọng, cậu tự giải quyết đi”.
Nói xong, anh liền lướt qua anh ấy và nghênh ngang bỏ đi, dáng vẻ cũng rất vội vàng. Triệu Khôi Vĩ sững sờ một hồi lâu, sau đó mới định thần lại và vò đầu bứt tóc..
Thật sự là lâu lắm rồi mới thấy chuyện này, tổng giám đốc Hoắc rất thích tăng ca, hầu như ngày nào cũng rời khỏi công ty muộn nhất, sao hôm nay lại về sớm như vậy.
Nếu như vừa rồi anh ấy không nhìn nhầm, dáng vẻ của tổng giám đốc Hoắc còn có chút phấn khởi, không phải là hẹn hò chứ?
Triệu Khôi Vĩ hít một hơi thật sâu, cô Bạch đã tha thứ cho tổng giám đốc Hoắc nhanh như vậy sao? Không, có lẽ chỉ là tổng giám đốc Hoắc đang suy nghĩ viến vông mà thôi, rõ ràng lần trước gặp mặt, cô Bạch còn tỏ thái độ với tổng giám đốc Hoắc.
Mới trôi qua chưa được bao âu, không hổ danh là tổng giám đốc Hoắc, không chỉ có năng lực làm việc rất giỏi, về mặt này lại còn có năng khiếu, thật sự là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243803/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.