Hoắc Tùng Quân vừa vào phòng ngủ liền phát hiện trong phòng trống rỗng, đồ đạc trên bàn trang điểm đều không thấy, còn có tủ áo quần, bên trong chỉ còn lại quần áo của anh, để trống một nửa.
Lúc trước không chú ý, bây giờ quay lại phòng khách nhìn một lần nữa, không chỉ phòng ngủ, mọi ngóc ngách trong nhà, tất cả đồ đạc của Bạch Hoài An đều không thấy nữa, mọi thứ đều đã biến mất.
Rõ ràng hôm qua đồ đạc vẫn còn, mà trong khoảng thời gian này, chỉ có hai người mẹ Hoắc và An Bích Hà vào đây đồ đạc biến mất không thể nào không liên quan đến hai người bọn họ.
Mẹ Hoắc bị sự thù địch trong mắt anh làm cho hoảng sợ, sững sờ nửa ngày, mới hoàn hồn lại, hét vào mặt anh: "Hoắc Tùng Quân, anh đang làm gì vậy? Tôi là mẹ anh. Tôi nuôi anh lớn như vậy, anh lại vì mấy thứ đồ cỏn con như vậy mà hô to gọi nhỏ với tôi."
Hoắc Tùng Quân siết chặt nắm đấm, cắn chặt hàm răng, cố gắng kiềm chế cơn tức giận của mình: "Con hỏi lại một lần nữa, đồ đạc của Hoài An đâu rồi?".
Mẹ Hoắc trừng mắt nhìn anh, không kiên nhẫn nói: "Quần áo đốt rồi, trang sức đã bán, còn lại không còn cách nào xử lý tội ném đi hết rồi! Tôi là mẹ anh, lẽ nào còn không thể làm chủ xử lý những thứ vô dụng này sao?"
An Bích Hà nhìn thấy bầu không khí giữa bọn họ căng thẳng như vậy, vội vàng hòa giải: "Tùng Quân, anh, anh đừng trách bác gái. Bác gái chỉ là cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243766/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.