Hoắc Tùng Quân lạnh lùng nhìn anh ấy hồi lâu một câu cũng không nói gì, đột nhiên bước vào trong xe.
Anh không tin Hoài An đã chết, chỉ cần một ngày chưa tìm thấy thi thể, Hoài An nhất định vẫn còn sống.
"Ngày mai đến hạ lưu tìm, nhất định phải tìm được Hoài An" Triệu Khôi Vĩ nghe Hoắc Tùng Quân dặn dò, nhưng không hề phản
bác.
Bây giờ trong lòng Tổng giám đốc Hoắc có chấp niệm cũng là điều rất bình thường, nhưng mà cô Bạch có khả năng thực sự đã gặp tai nạn, rồi, có lẽ qua một thời gian nữa, anh ấy sẽ từ từ bỏ cuộc.
Bởi vì Hoắc Tùng Quân ngang nhiên rời đi trong bữa tiệc đính hôn, một ngày một đêm vẫn không liên lạc được, nhà họ Hoắc và nhà họ An đều rất bất mãn.
Trong điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, bao gồm cả An Bích Hà, bố Hoắc mẹ Hoắc, nhưng mà anh không có tâm trạng để quan tâm, đi thẳng về nhà của anh và Bạch Hoài An.
Vừa đẩy cửa bước vào đã nhìn thấy mẹ Hoắc vẻ mặt tràn đầy tức giận ngồi trên sô pha, An Bích Hà thì ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà ấy.
Nhìn thấy anh trở về, mắt An Bích Hà sáng lên, sau đó không an lòng nhìn mẹ Hoắc.
“Hoắc Tùng Quân, anh còn biết trở về sao" Giọng nói mẹ Hoắc sắc bén, mang theo nồng đậm tức giận: "Anh có biết việc anh đột ngột rời đi trong bữa tiệc đính hôn đã gây ra cho chúng ta bao nhiêu rắc rối hay không, nhiều khách mời tận mắt nhìn thấy anh vứt bỏ Bích Hà mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243765/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.