Một hồi lâu sau, ngay cả Triệu Khôi Vĩ cũng cho rằng Hoắc Tùng Quân thật sự đã quên.
Nhưng anh ấy phát hiện, tổng giám đốc Hoắc thường sẽ luôn nhìn vào một chỗ rồi ngẩn người, người càng ngày càng gầy gò, càng ít nói hơn. Thường xuyên làm thêm giờ đến rất khuya, thà ngủ ngay ở phòng làm việc cũng không trở về nhà.
Lúc này Triệu Khôi Vĩ mới ý thức được, tổng giám đốc Hoắc không phải quên mất cô gái Bạch Hoài An này, mà là mang cô ấy giấu kín ở sâu trong lòng.
Một năm sau, bên ngoài gió lạnh gào thét, trong phòng bệnh một mảnh ấm áp.
Mấy người vây quanh một cái giường bệnh nín thở ngưng thần, nhìn Lâm Bách Châu đem bằng vải trên mắt người phụ nữ đó tháo xuống từng vòng một, căng thẳng nắm tay lại, một lời cũng không dám nói.
"Hoài An, có thể mở mắt rồi". Giọng nói dịu dàng của Lâm Bách Châu vang lên, người phụ nữ trên giường bệnh từ từ mở mắt ra.
Lúc đầu tầm mắt của cô rất mơ hồ, cô lấy tay che kín ánh sáng nhức mắt, chớp chớp mắt một cái, rồi từ từ thích ứng, cuối cùng hoàn toàn mới ra.
Trước mắt cô là ánh sáng đã mất từ lâu, tầm mắt rõ ràng, màu sắc sặc sỡ, tất cả mọi thứ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Bạch Hoài An che miệng, vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, khiến cho cô bỗng chốc không nói nên lời.
Lâm Bách Châu nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì biết cô đã có thể nhìn thấy rồi, liền cười nhắc nhở: "Hoài An, đừng khóc, mắt của em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243767/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.