Cuối cùng thì phẫu thuật cũng kết thúc, bác sĩ bước ra, Bạch Hoài An liền nóng lòng chạy lên trước hỏi: “Bác, bác sĩ, mẹ tôi thể nào rồi?”
Bác sĩ bị người bỗng nhiên nhảy ra này doạ cho một trận, nhìn thấy ánh mắt không còn chút xíu hào quang nào của cô ấy thì ngờ người một lát rồi mới nói: “Kịp thời đưa đến, bệnh nhân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bởi vì não bị tổn thương nên ảnh hưởng đến dây thần kinh vận động, có thể dẫn đến việc cơ thể không có sức lực, ảnh hưởng đến hoạt động đi lại | hằng ngày, cũng chính là liệt nửa người mà chúng tôi hay nói đến”
Lúc này, Bạch Hoài An cảm thấy như có tiếng sét đánh bên tai, cả người cô đều cảm thấy choáng váng, cơ thể không tự chủ được ngã về phía sau.
Hoắc Tùng Quân vội vã đưa cánh tay ra đỡ lấy cô. “Sao có thể, sao có thể như vậy!” Trong miệng cô không ngừng lặp đi lặp lại.
Suốt ba năm nay, cô mất đi người bố, mù đi đôi mắt. Nếu như cô thật sự đã làm sai gì đó thì những trừng phạt này cũng đã đủ lắm rồi, nhưng tại sao mẹ cô cô lại còn gặp phải chuyện thế này chứ.
Những người nhà họ Bạch đó đã cướp đi tài sản mà bố cô để lại, chiếm mất căn nhà của bọn họ, cũng đã qua ba năm rồi, tại sao bọn họ không chịu bỏ qua cho cô và mẹ cô chứ.
"Thật sự rất quá đáng, quá đáng lắm rồi!” Trong ánh mắt của Bạch Hoài An toàn là sự căm thù:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243754/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.