Câu nói này nói ra, mấy người ngay tại hiện trường liền nhìn sang Bạch Hoài An, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc. Rõ ràng biết là mẹ tỉnh lại rồi, có kích động như vậy, tại sao lại không đi qua đó xem thử thế nào?
Bạch Hoài An giải thích nhỏ: “Xuất huyết não... là, là bởi vì bị kích thích, bây giờ mẹ tôi phẫu thuật mới vừa tỉnh lại, tôi không thể để bà ấy tiếp tục bị đả kích nữa.”
Nói xong, cô ngửa mặt lên, nhìn sang Hoắc Tùng Quân: “Anh Hoắc, anh có thể giúp tôi thuê một nhân viên chăm sóc không, tôi không thể chăm sóc mẹ tôi được, tiền thuê nhân viên chăm sóc, sau này tôi sẽ trả lại cho anh”
Hoắc Tùng Quân biết là mẹ Bạch có chứng bệnh thỉnh thoảng sẽ nổi cơn điên, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ Bạch Hoài An đứng lẻ loi một mình, bám chặt vào tường và bình tĩnh giải thích, cảm giác ngột ngạt bị kẹt lại trong lồng ngực, không lên được mà cũng không xuống được.
Anh mở miệng, cảm giác cổ họng mình giống như đã bị đông cứng lại, một lúc lâu sau mới khàn khàn giọng lên tiếng: “Được!”
Bạch Hoài An thở phào nhẹ nhõm, những chuyện mà Hoắc Tùng Quân đồng ý thì nhất định anh sẽ làm được: “Vậy tôi quay về đây, có... có chuyện gì thì làm phiền anh thông báo với tôi một tiếng”
Nói xong cô bám vào tường rồi cẩn thận từng li từng tí đi ra ngoài, bóng lưng hiu quạnh và ảm đạm. "Cậu đi theo sau, đảm bảo cô ấy an toàn trở về chỗ ở” Hoắc Tùng Quân dặn dò một tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243755/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.