Câu nói này phát ra, trong phòng trở nên yên lặng.
Hoắc Tùng Quân bỗng nhiên nhớ đến bản hợp đồng đó, bản hợp đồng mà cô vội vã ký tên đó, vứt bỏ tất cả lại, thà bị xúc phạm cũng phải rời khỏi anh.
“Bạch Hoài An, cô không đi theo tôi, lẽ nào vẫn muốn tiếp tục bị người ta xúc phạm, bắt nạt như hôm nay nữa à? Cô nghĩ là chỉ dựa vào một mình Lâm Tùng Châu thì có thể bảo vệ được cô hả?”
| "Tôi không cần Lâm Tùng Châu phải bảo vệ tôi!” Bạch Hoài An vừa căm ghét vừa tức giận, còn có sự uất ức không ngừng cuồn cuộn lên trong lòng, chửi mắng anh: “Hoắc Tùng Quân, anh giữ chút liêm sỉ đi có được không, chúng ta đã ly hôn rồi, cho dù tôi có
bị người ta ức hiếp đến chết cũng không liên quan gì đến anh, tôi không muốn ở chung với anh, tôi không muốn làm nhân tình của | anh!”
Nhưng nếu như anh có chút thích cô, trân trọng cô thì sẽ không nói ra những lời nói nhục nhã kiểu như kêu cô làm nhân tình.
Hoắc Tùng Quân nhìn dáng vẻ muốn chạy trốn còn không kịp đó của cô, trong lòng cũng không nhẫn nại được nữa, vốn dĩ anh cũng không phải là người có tính khí tốt.
Anh lạnh lùng cười một tiếng, giọng nói trầm thấp, lộ ra vẻ lạnh buốt thấu xương: “Được, là tôi lo chuyện bao đồng, cô tự mình giải quyết đi, cho dù cô có bị ức hiếp đến chết thì tôi cũng sẽ không nhìn thêm cái nào nữa”
Nói xong thì nhanh chóng bước đi muốn rời khỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243753/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.