Sắc mặt của Bạch Hoài An tái nhợt, nước mắt rơi xuống từng giọt, ngón tay đẫm máu đang cầm chiếc nhẫn bị gãy, cô đột nhiên bật khóc thành tiếng.
Tiếng khóc của cô rất ẩn nhẫn, giống như một đứa trẻ chỉ có thể phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào, thậm chí không thể phát tiết, trút ra hết cảm giác tuyệt vọng trong lòng.
Tất cả mọi người ở đây đều sửng sờ, chỉ có trong mắt An Bích Hà tràn đầy vui sướng. Chiếc nhẫn bị gãy là kết cục cuối cùng mà cô ta muốn thấy.
“Hoài An!” Lúc Lâm Tùng Châu vội vã chạy đến đã nhìn thấy cảnh tượng này, nhất là khi bắt gặp ngón tay cô đầy máu, trái tim anh ta hẫng một nhịp.
Bạch Hoài An nghe thấy giọng nói của anh, cô cầm chiếc nhẫn và nhìn về phía anh bằng ánh mắt sưng đỏ, giọng nói nghẹn ngào: “Bác sĩ Lâm ơi, chiếc nhẫn bị hỏng rồi, làm sao bây giờ, chiếc nhẫn của tôi bị hỏng rồi.”
Lâm Tùng Châu cảm thấy rất đau lòng, anh ta vội vàng ngồi xổm xuống an ủi cô: “Anh sẽ nghĩ cách, em đừng khóc, anh sẽ nghĩ cách!”
Anh ta lạnh lùng liếc nhìn quản lý: "Tôi đưa cô ấy đi băng bó vết thương” Ban đầu do ông ta không trông coi Bạch Hoài An đàng hoàng hại cô bị bắt nạt, nên quản lý nào dám từ chối.
An Bích Hà nhìn Lâm Tùng Châu ôm cô đi, đang cảm thấy buồn chán muốn rời đi, chợt lia mắt nhìn về một phòng bao trong số đó. Cô ta khẽ híp mắt lại, lập tức quát một cậu nhóc đã bắt nạt Bạch Hoài An:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243750/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.