Mấy người đàn ông cao lớn bao vây thân hình nhỏ gầy của Bạch Hoài An. Hai người phụ nữ đứng sau lưng bọn họ dường như đang xem kịch vui, trên môi còn ngậm cười.
Chung Khánh Ngọc nhìn An Bích Hà, nhỏ giọng nói bên tai cô ả: “Bích Hà này, giữa cậu và con nhỏ mù đó có thù oán gì hả, con nhỏ kia rơi vào tay đám thanh niên này, phỏng chừng sẽ không có kết cục gì tốt”.
“Không có gì, chỉ thấy cô ta chướng mắt thôi!” An Bích Hà nhìn dáng vẻ hốt hoảng của Bạch Hoài An, trên mặt cô ta tràn đầy vẻ vui sướng.
Bây giờ, mọi người ở trong giới đều tưởng rằng Hoắc Tùng Quân yêu cô ta, chờ đợi cô ta ba năm. Cô ta không muốn người khác biết đến sự tồn tại của Bạch Hoài An, nhưng không ngại để người khác chỉnh cô.
Nhóm người kia bắt đầu ra tay với Bạch Hoài An, một người nắm cổ áo của cô muốn vô lễ với cô. Bạch Hoài An liều mạng giãy giụa, sợi dây chuyền trên cổ cô lộ ra ngoài. "Sợi dây chuyền này thật độc đáo, tôi mượn xem một chút!”.
Người đàn ông kia dùng tay chạm vào sợi dây chuyền của cô. Bạch Hoài An cả kinh, cô đoạt sợi dây chuyền lại muốn giấu nó vào trong áo, nhưng càng sốt ruột thì tay chân càng bủn rủn..
“Nhìn bộ dạng gấp gáp của cô ta, xem ra sợi dây chuyền này rất quan trọng với cô ta!” Vài người đàn ông trêu chọc, họ cảm thấy tò mò với thứ cô xem như bảo bối.. An Bích Hà vốn đang xem kịch hay, nhưng khi nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243749/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.