"Tùng, Tùng Quân à, sao anh có thể nghi ngờ em?”
An Bích Hà giả vờ bày ra dáng vẻ tổn thương, cô ta ôm ngực, sắc mặt tái nhợt, cả cơ thể loạng choạng như sắp ngã: “Ở trong | lòng anh, chẳng lẽ em là người độc ác như vậy sao? Em không có ức hiếp cô ấy, em và Khánh Ngọc chỉ đến đây ăn cơm, đúng lúc bắt gặp cảnh tượng này. Em muốn ngăn cản họ, nhưng mà Khánh Ngọc sợ em bị thương nên cản không cho em xông vào”
| Chung Khánh Ngọc nghe thấy tên của mình, cô ta chợt nhìn qua cô ả, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của An Bích Hà, cô ta bối rối đáp:
“Đúng vậy anh Hoắc, Bích Hà vừa tỉnh lại. Mấy cậu nhóc này ra tay không biết nặng nhẹ, tôi sợ sẽ làm cậu ấy bị thương nên mới ngăn cản không để cậu ấy lao vào”
Hoắc Tùng Quân nghe cô ta nói xong, sắc mặt anh hòa hoãn hơn một chút: “Không phải là được, là anh hiểu lầm em. Sức khỏe em không tốt nên ở nhà dưỡng bệnh, đừng nên đi lung tung khắp nơi.”
An Bích Hà ngoan ngoãn gật đầu, dáng vẻ giống như thỏ trắng nhỏ, rụt rè đáp: “Tùng Quân, anh có muốn về nhà em ngồi chơi một lát không? Bố mẹ em cũng muốn gặp anh”.
Nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của cô ả, Chung Khánh Ngọc sởn da gà. Hoắc Tùng Quân nhìn về phía cầu thang, anh từ chối: “Anh đang tiếp khách ở chỗ này, anh bảo tài xế đưa em về.” “Không cần đâu, anh bận mà. Khánh Ngọc có thể đưa em về.” An Bích Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243751/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.