An Bích Hà nhìn Hoắc Tùng Quân, nụ cười trên môi còn chưa kịp nở. Nghe anh hỏi vậy thì thân thể cô ta cứng đờ, trong mắt hiện lên vẻ độc ác.
Khi Hoắc Tùng Quân nhìn sang, cô ta lập tức trở về dáng vẻ yếu đuối, sợ hãi nhìn anh bằng sắc mặt tái nhợt: “Tùng Quân à, em nghe bác gái nói cô Bạch đã truyền máu cho em suốt ba năm qua, em có thể may mắn tỉnh lại ít nhiều đều nhờ cô ấy. Nên hôm nay em đặc biệt tới đây để cảm ơn cô ấy, nhưng không biết vì sao sau khi cô Bạch biết em đến thì rất tức giận, thu dọn đồ đạc rời khỏi đây!”
“Cái gì, cô ấy đi rồi?” Hoắc Tùng Quân đột nhiên nổi giận, rõ ràng anh đã nói tặng căn nhà này cho cô, tại sao cô lại bỏ đi? Anh liếc mắt nhìn An Bích Hà, chợt phát hiện trong tay cô ta đang cầm tờ giấy gì đó: “Trên tay em đang cầm cái gì?” Trong lòng An Bích Hà căng thẳng, cô ta quên cất tờ giấy thỏa thuận mà Bạch Hoài An đã ký. “Không, không có gì..”.
Cô ta vội vã muốn giấu đi, nhưng Hoắc Tùng Quân cảm thấy hành động của cô ta rất đáng nghi. Trước tiên, anh giật lấy tờ giấy, sau khi xem rõ nội dung trên đó thì hai mắt anh nhanh chóng co rụt lại.
“Hai người đã ép cô ấy ký à?”.
Giọng nói của anh lạnh lẽo khiến mẹ Hoắc và An Bích Hà không khỏi rùng mình. Từ trước đến nay, hai người họ chưa từng thấy. anh tức giận như vậy..
“Không, tất nhiên là không rồi!” An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243743/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.