Đầu Bạch Hoài An nghiêng qua một bên, trên mặt nóng rát đau đớn, chỉ nhếch mép thôi cũng khiến cô đau đến nỗi hít sâu một hơi.
"An Bích Hà, người đáng chết không phải là tôi."
Cô ngẩng đầu lên, nhìn người đối diện bằng đôi mắt trống rỗng: "Ba năm qua, nếu không có tôi liên tục truyền máu cho cô thì cô tỉnh lại được hay không vẫn chưa biết. Theo khía cạnh nào đó, tôi chính là người ơn cứu mạng của cô, cô đừng được lợi lại còn khoe mẽ"
An Bích Hà bị ánh mắt lạnh lẽo trống rỗng của cô nhìn đến sởn tóc gáy, vô thức lùi về phía sau hai bước: "Cô, đây là cô nợ tôi, nếu không tại ba cô say rượu lái xe.."
| "Câm mồm!" Bạch Hoài An đột nhiên cắt ngang lời cô ta: "Bố tôi không có uống rượu! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ điều tra ra sự thật!"
Nhìn sắc mặt tái nhợt của An Bích Hà, mẹ Hoắc lo sợ cô ta sẽ té xíu, mình không hoàn thành nhiệm vụ con trai dặn dò nên bèn. đỡ lấy cô ta, nhìn Bạch Hoài An với ánh mắt chán ghét: "Được rồi, giờ chúng tôi xác nhận cô không có ăn cắp. Cô có thể cút, đừng chỗ này làm chướng mắt nữa. Mặc quần áo của cô vào đi, đồ vô liêm sỉ!". Bạch Hoài An lắng nghe từng câu từng chữ sỉ nhục từ mẹ chồng trước đây của mình, mím môi không nói gì. Cô ngồi xổm xuống, lần mò tìm quần áo mình bị cởi xuống, mặc từng cái vào. Khi chuẩn bị rời đi, An Bích Hà chợt vọt lên giữ chặt cánh tay cô: "Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243742/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.