Một giọng nói ngọt đến phát ngấy vang lên: “Thích, đương nhiên thích chứ ạ. Con thật sự rất vui, con hôn mê suốt ba năm, không ngờ Tùng Quân vẫn yêu con như vậy!”
An Bích Hà giả bộ thẹn thùng kéo tay mẹ Hoắc, nhìn sắc mặt Bạch Hoài An ngày càng tái nhợt, trong mắt xẹt qua một tia nham. hiểm.
“Bác gái ơi, căn biệt thự vốn là nhà tân hôn của con và Tùng Quân, lại bị con nhỏ mù lòa này chiếm dụng uống phí suốt ba năm, thật xui xẻo!”
Mẹ Hoắc nghe xong, căm tức nhìn về phía Bạch Hoài An, cất giọng quái gở: “Coi như con nhỏ mù này cũng thức thời, không quấn lấy Tùng Quân nhà bác, nếu không bác đã sớm tống cô ta ra khỏi nhà rồi!”
Bạch Hoài An đứng thẳng lưng, cố gắng không để mình thua kém. Mẹ Hoắc chưa bao giờ chào đón cô, thật may cô đã ly hôn, về sau không cần chịu đựng những lời lẽ đay nghiến này nữa.
Cô không nói gì, đang định rời khỏi đây. Mới vừa đi được hai bước, An Bích Hà đột nhiên giữ vai cô, đẩy cô ra sau và ngăn cô lại.
Bạch Hoài An nắm chặt vali trong tay mới không ngã xuống: “Cô muốn làm gì? Tôi đã đồng ý ly hôn và rời khỏi đây, các người còn muốn thế nào nữa?”.
An Bích Hà quan sát gương mặt xinh đẹp của cô, nghĩ tới người phụ nữ đã kết hôn với Hoắc Tùng Quân ba năm, ngủ chung một giường suốt ba năm. Trong lòng cô đều là căm hận.
Cô ta quay đầu cười ngọt ngào nói với mẹ Hoắc: “Bác gái à, chưa kiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243741/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.