Bạch Hoài An lớn tiếng nói ra điều này, cố gắng kiềm nén khó chịu trong lòng: “Chỉ cần anh ly hôn, cô ta cần bao nhiêu máu, tôi truyền cho cô ta bấy nhiêu!”
Cô có thể chịu đựng sự chán ghét khi truyền máu cho người phụ nữ kia, nhưng cô không muốn dùng thân phận vợ của Hoắc Tùng Quân để chịu nhục nhã như vậy.
Hoắc Tùng Quân cười mỉa, bước đến gần cô.
Tuy rằng là một người mù, có điều Bạch Hoài An rất đẹp, ngũ quan vừa xinh đẹp lại quyến rũ, quần áo rộng thùng thình cũng không che được dáng người kiều diễm của cô. Dáng vẻ run rẩy ấy khiến anh nhớ tới mỗi đêm phóng túng suốt ba năm qua.
Yết hầu của Hoắc Tùng Quân trượt lên trượt xuống, giọng nói khàn khàn mang theo cảm xúc lạ lẫm: “Chậc, tôi không thích ly hôn thì phải làm sao? Ba năm qua, biểu hiện trên giường của cô làm tôi rất hài lòng”
Bạch Hoài An không thấy đường nhưng thính giác rất nhanh nhạy, biết anh đã động tình, hai tay cô ôm trước ngực, nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác: “Anh, anh đừng đụng vào tôi!”
Giọng điệu mang theo chút chán ghét và cảnh giác hoàn toàn chọc giận Hoắc Tùng Quân, anh dứt khoát kéo cô lên giường, dốc sức đè xuống, liên tục đòi hỏi cô như muốn phát tiết lửa giận trong lòng.
Bạch Hoài An nhíu mày bị động thừa nhận thế tiến công của anh, khi tình nồng lên tới đỉnh điểm, ngón tay thon dài trắng nón của cô sờ lên khuôn mặt anh, từ chân mày tới khóe môi, khắc sâu gương mặt anh vào trong tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243740/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.