*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi anh đi làm, Kiều Lung Nhi nghe theo lời anh không đi lung tung, mà lại trở về phòng ngồi im trong đó, cô không biết nên làm gì.
Một lát, cô nghĩ rằng.
"Nếu mình cứ ngồi không như vậy thì thật là vô dụng, mình phải xem xem có việc gì mình làm được không."
Cô liền cùng cây gậy dò đường của mình, xuống dưới lầu.
Dì Trần nhìn thấy, liền hỏi cô.
"Phu nhân, cô có việc gì dặn dò sao"
"Không, không, không, không có, chỉ là cứ ngồi một chỗ như vậy tôi cảm thấy nhàm chán, nên muốn xuống đây xem có gì làm không." Cô vội vàng trả lời.
"Phu nhân thật có lòng, nhưng thật sự là không có gì để cô làm cả. Vã lại, mắt của cô........." Dì Trần khó xử nói.
Không sao, không sao, cô đương nhiên là hiểu mà, không muốn làm dì Trần khó xử, cô liền đi vòng vòng ra ngoài vườn.
Tuy cô không nhìn thấy được nhưng cô có thể cảm nhận được đó là một khi vườn vô cùng xinh đẹp, rất nhiều hoa, vô cùng thanh mát.
Những hương thơm của hoa cứ xông vào mũi cô. Khiến cho cô cảm thấy rất thoải mái.
Cảm nhận được sự thanh mát như một thiên đường vậy. Đó là cảm nhận của cô.
Và đúng là như vậy, đây là một khu vườn rất đẹp.
Cô đang rất vui vẻ, bỗng nghe có tiếng gì đó.
Là tiếng của một chú cún, cô bỗng thích thú. Liền vào kéo dì Trần ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-bi-ghet-bo/832983/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.