"Lão đại, phu nhân, mời đi hướng này" Một tên sai vặt cung kính cúi đầu với cô và anh, nghiêm túc dẫn hai người vào sâu trong mật thất.
...........
"Lão đại, phu nhân! Mời!" Đứng tránh sang một bên của cánh cửa, hắn ta một lần nữa cung kính cúi chào. Cô thật sự có suy nghĩ rằng đã từng khi nào họ muốn đem anh lên bàn thờ mà vái luôn chưa?
"Tiểu Chi, vào thôi"
"Uhm..."
Cạch
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, mang theo biết bao nhiêu là tâm trạng. Thật... Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?
"Khụ khụ.... Khụ khụ khụ... Hai người không cần đứng đó, đến đây đi" Chất giọng khản đặc nặng nề, vị phụ nhân đó khẽ nhích người sang một bên, cũng không quay đầu lại.
"Bà là... Vũ Minh Vy? Tôi..." Cô đứng lên bắt chuyện, nhưng lại bị gạt phắt đi.
"Cô muốn hỏi về tin tức của ai? Hàn Tử Thần? Hàn Thiên Chi? Hay là Hàn Ngọc Quang? Thật xin lỗi, cho dù có chết tôi cũng không nói" Bà kích động đứng dậy. Hơn hai mươi năm trời, những gì bà nghe được chỉ là những câu hỏi về ba người họ. Chua sót? Tất nhiên là có. Hận thù? Làm sao thiếu được đây... Nhớ nhung? Bà đã không thể nhớ được khuôn mặt của bọn họ nữa rồi... Đánh đập, độc dược, cổ trùng, rồi cái gì nữa ấy nhể? À, bùa phép gì gì đó như 36 phép thần thông của Tôn gì gì đó... Bà không muốn nhịn nữa...
"Mẹ..." Cô rơm rớm nước mắt. Mẹ vẫn hay kích động như vậy, mẹ vẫn nóng tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994773/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.