"Mẹ... Hay là mẹ qua nhà con đi. Lâu lắm rồi mẹ mới về, hai mẹ con mình tâm sự mỏng, mẹ ha" Cô khẽ lắc lắc tay bà làm nũng. Căn nhà kia hiện tại độ an toàn không cao, mẹ cô lại chân yếu tay mềm, chỉ sợ không cẩn thận lại bị thương. Dù gì thì hiện tại sức khỏe bà cũng khá yếu.
"Hai đứa... Có chuyện gì sao?" Bà nhìn hai người một lượt từ đầu đến chân rồi hỏi.
"Ách... A ha ha, mẹ nghĩ nhiều rồi. Không có chuyện đó được" Cô cười gượng.
"Hoàng Hải Vân... Bà ta là bị bắt cóc? Kẻ giả mạo đang ở trong nhà? Hai đứa không dám manh động vì sợ bứt dây động rừng? Mẹ nói đúng chứ"
Bà nói một câu làm hai người đứng hình. Mẹ cô sao suy nghĩ sâu sa vậy?
"Không trả lời? Mẹ nói đúng rồi đúng không?" Bà vểnh mặt lên trời tự đắc. Hừ hừ, sau bao nhiêu năm thì tài hoa của bà đây vẫn không đổi. Bà đây vẫn là số một nhá.
"..." Anh và cô câm nín nhìn bà. Cô thề là cô không có cái thói tự đắc đó. Thề luôn, nên đừng nhìn cô với ánh mắt quái dị như vậy.
"Được rồi, về nhà tiểu Chi. Đi, dẫn mẹ về nhà co... Khụ khụ.... Khụ khụ khụ" Cơn khó chịu bất ngờ ập xuống, cố gắng chống đỡ cho cơ thể không ngã xuống, bà nặng nề phun ra ngụm máu.
"Mẹ... Mẹ, mẹ có sao không? Thế này không được, con đưa mẹ đi bệnh viện" Cô và anh dìu bà bước ra ngoài.
"Tiểu Phong Phong, a di muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994774/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.