Đến ngày Đàm Linh Chi xuất viện, cô trở về nhà. Vẫn là giống như vậy. Đứng trước cửa phòng, nơi cô đã từng cầu xin hắn đến thảm thiết, cầu xin hắn đừng phát tiết lên người cô nữa. Nhưng những gì cô cầu xin chỉ hóa hư vô, con của cô chết trong chính căn phòng của cả hai. Mọi người nói cô cố gắng vượt qua nhé!
Vượt qua? Phải vượt qua nổi đau mất con thế nào đây?
Đàm Linh Chi suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng mở cửa bước vào. Nhưng không phải để lưu luyến, cô mở tủ quần áo, nhanh chóng lấy hết quần áo gấp gọn vào trong vali. Xui xẻo thế nào lúc định kéo vali rời đi, bác Trình bước vào phòng
- C..con định đi đâu?
- Bác tránh ra, con đi khỏi nơi này.
Đàm Linh Chi cương quyết nói, xách vali tiến tới liền bị ngăn cản
- Con..con à, có gì bình tĩnh rồi nói nhé
Bác Trình thấy cô muốn rời đi, giọng có chút run rẩy rồi nói
- Bác ơi, bác thương con thì bác để cho con đi nha bác
Đàm Linh Chi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ứa nước của bà
Bác Trình không nở, nhìn cô gái nhỏ bé ngày qua ngày bị Cố Minh Thiên hành hạ bà không đành lòng, nhưng bà không thể để cô rời đi được
- Bác thương con, nhưng bác không thể làm như vậy được. Bác xin lỗi
Bác Trình nhanh chóng ra ngoài, khóa cửa phòng lại. Đàm Linh Chi có chút sửng người, người cô tin tưởng đang làm gì thế kia?
Cô buông vali xuống, chạy đến cố gắng mở cửa, dùng tay đập cửa ầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446137/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.