Ngồi trước phòng cấp cứu, bàn tay của hắn vẫn còn đang run rẩy. Lúc nãy đưa cô đến bệnh viện, Đàm Linh Chi nằm trọn trong lòng hắn ngày càng một lạnh, lạnh đến nổi tim hắn như muốn ngừng đập. Dòng máu tươi đó chảy ra, cũng là lúc hắn biết được bản thân đã làm ra loại chuyện khốn nạn gì rồi!
Nhớ lại lúc trên đường đi, hắn luôn gọi tên cô. Cố Minh Thiên chỉ mong Đàm Linh Chi mở mắt ra nhìn hắn dù chỉ một lần, lúc đó hắn thật sự sợ cô rời khỏi thế gian này, lúc đó cô thật sự không còn nữa thì cả đời này của hắn chỉ sống trong nổi dằn vặt đến thương tâm.
Hà Lục Quân đang nằm ở khoa trên, nghe tin liền lập tức chạy xuống, anh ta biết người nhận ca phẫu thuật là Uy Vũ nên không có gì đáng lo ngại, anh ta nhìn bạn mình ngồi đó, hai bàn tay dính đầy máu có chút run rẩy, hốc mắt đỏ hoe đang cuối nhìn hai lòng bàn tay đã nhuộm màu đỏ tươi đó. Lòng Hà Lục Quân dâng lên cảm giác chua chát.
Cầm khăn giấy trắng xóa, Hà Lục Quân tiến đến, ngồi khụy xuống lau vết máu trên tay hắn đi.
- Bình tĩnh đi, cậu đừng như vậy như
- Cậu nói mình bình tĩnh, mình nên bình tĩnh thế nào đây? Chính mình...chính mình đã làm ra loại chuyện khốn nạn đó với cô ấy...Mình..đã..đã hại chết con của mình và cô ấy rồi Lục Quân..
Cố Minh Thiên mất bình tĩnh mà nói, người vẫn còn đang run lên, từ trong hốc mắt chảy ra một dòng nước ấm nhỏ nhoi. Cố Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446136/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.