Đến tận chiều tối
Cố Minh Thiên vẫn không biết trời trăng gì, hắn đã làm việc đến tận 6 giờ 30 chiều vẫn không về. Điện thoại đột nhiên reo lên, cầm lấy điện thoại bật loa rồi để đó.
"Chuyện gì?"
Cố Minh Thiên chẳng buồn quan tâm đến màn hình điện thoại, mặt vẫn cuối xuống sấp tài liệu trên bàn
"Thiếu gia, cậu mau về. Thiếu phu nhân ngất rồi"
Giọng Lam Vân có chút hoảng hốt
Nghe đến đây, Cố Minh Thiên có chút bừng tỉnh, đúng rồi lúc trưa hắn rời đi. Cô đã rất lo lắng, hắn không nghỉ cô sẽ chờ đợi lo đến mức như thế này.
"Chết tiệt, các người chăm sóc cô ấy kiểu quái gì vậy? Mau gọi Lưu Bằng đến, tôi về liền"
Cố Minh Thiên không nói gì nhiều nữa, nghe qua chất giọng cũng biết hắn tức giận đến mức nào. Tắt điện thoại, tắt máy lạnh trong phòng. Nhanh chóng cầm lấy chìa khóa xe rồi rời đi, hôm nay đi giải quyết chuyện nên hắn chả đem theo áo vest.
...
Cố Minh Thiên về đến nhà, liền đâm thẳng lên phòng. Lưu Bằng cũng vừa lúc khám xong
- Cô ấy thế nào?
Công nhận đút hai tay vào túi quần, đứng đó mặt mài nhăn nhó hỏi anh ta
- Chỉ là mất sức do đau dạ dày thôi, lần sau lão đại đừng để chị dâu lập lại tình trạng thế này nữa, thôi em về nha, thuốc để trên bàn.
- Ừ
Lưu Bằng nói xong liền cuối đầu một cái rồi rời đi.
Lúc này chỉ còn quản gia Trình đứng đó, hắn ngồi xuống giường, hỏi bác Trình
- Làm sao lại bị như vậy?
- Dạ..
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446135/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.