Đàm Linh Chi cứ thế ngày qua ngày bị giam cầm trong căn phòng này, chẳng khác nào chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng sắt. Tối nào Cố Minh Thiên cũng về muộn, có khi về sớm, mỗi tuần sẽ quan hệ một lần. Linh Chi như một cái xác không hồn mặc kệ hắn muốn làm gì làm.
Đàm Linh Chi vẫn cứ như vậy, không nói chuyện với ai cả. Lam Vân và bác Trình ngày nào cũng cố gắng nói chuyện với cô nhưng đổi lại chỉ là một sự im lặng đến rợn người. Tình trạng của Linh Chi đã kéo dài được một tháng, những lần đó bọn họ đều báo cáo lại cho Cố Minh Thiên, hắn chỉ gật đầu rồi im lặng.
Cạch
Đàm Linh Chi không ngước nhìn, nhưng lần này không phải Lam Vân hay quản gia, Minh Thiên mà là bóng dáng mà cách đây bốn tháng trước cô đã gặp.
- Chào, chúng ta lại gặp nhau rồi!
Tống Uy Vũ lên tiếng, cô gái bé nhỏ ngồi trên giường có chút giật mình. Linh Chi đưa mắt lên nhìn, là Uy Vũ, người có thể giúp cô lúc này.
...
Đàm Linh Chi và Tống Uy Vũ nói chuyện một lúc, anh ấy cũng rời đi, trong lòng cô lúc này có chút lo lắng lẫn nhẹ nhõm được một phần. Linh Chi bước ra ngoài ban công, ngắm nhìn nơi này lần cuối cùng. Cái nơi mà lần đầu tiên cô cảm thấy nó thật lỗng lẫy, cái nơi chứa bao nhiêu kỉ niệm đẹp có, xấu có. Cái nơi mà cô đã gửi gắm biết bao nhiêu yêu thương ở đây. Cái nơi mà cả đời cô sẽ không quên được... Sắp phải rời xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446138/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.