Sau mười ngày đêm phi ngựa không nghỉ, vượt qua những dải cát vàng mênh m.ô.n.g bị thiêu đốt bởi cái nắng cháy da ban ngày và cái lạnh thấu xương ban đêm của vùng biên viễn phía Tây, thành cổ U Minh hiện ra trước mắt đoàn người như một bóng ma khổng lồ đang trồi lên từ lòng đất.
Thành cổ này vốn là một trung tâm giao thương sầm uất từ thời tiền triều, nhưng sau một trận động đất dữ dội hàng trăm năm trước, nó đã bị cát bụi chôn vùi và trở thành một vùng đất bị nguyền rủa trong truyền thuyết dân gian. Thế nhưng, dưới bàn tay của tổ chức Thiết Huyết, nó đã trở thành một công xưởng c.h.ế.t ch.óc ẩn mình dưới lòng sa mạc.
Tiêu Lãm Thần và Thẩm Nhược Vi, trong trang phục của những thương nhân viễn xứ với khăn choàng che kín mặt, lặng lẽ tiến qua cổng thành đổ nát. Gió sa mạc rít lên qua những khe đá, âm thanh nghe như tiếng gào khóc của những linh hồn bị giam cầm. Thẩm Thiệu Trọng dẫn đường phía trước, bước chân ông gấp gáp, đôi mắt không ngừng đảo qua những ký hiệu kỳ quái được khắc trên vách đá vôi đã mục nát.
"Nhìn kìa, Vương gia." - Nhược Vi khẽ chạm vào một bức phù điêu cổ bị bào mòn bởi thời gian - "Đây là ngôn ngữ cơ quan của Thẩm gia, nhưng nó đã bị biến tấu một cách tàn nhẫn. Những dòng chữ này không chỉ dẫn đường, mà còn là lời cảnh cáo: Kẻ nào đ.á.n.h thức Hắc Thiết, kẻ đó sẽ phải dùng linh hồn để tế lễ cho sự diệt vong. Cửu thúc, tại sao tổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trong-tay-ai/5248143/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.